11 Đặc điểm của các nước đang phát triển và các ví dụ

Các nước đang phát triển là một thuật ngữ dùng để phân loại các quốc gia trên thế giới dựa trên trình độ kinh tế, chất lượng cuộc sống của người dân và mức thu nhập vẫn đang phát triển và sẽ tiếp tục phát triển. Để xác định một quốc gia có phải là một quốc gia đang phát triển hay không, nó được quyết định bởi nhiều yếu tố khác nhau. Ở đây chúng ta thảo luận từng cái một dựa trên nhiều nguồn.

  1. Theo Ngân hàng Thế giới

Ngân hàng Thế giới năm 1980 đã phân chia các nhóm dựa trên mức độ của nền kinh tế. Ngân hàng Thế giới cho rằng các nước đang phát triển là những nước có thu nhập thấp và không có ngành công nghiệp trụ cột trong nền kinh tế của mình.

  1. Theo UNDP

UNDP (Chương trình Phát triển Liên hợp quốc) là một trong những tổ chức của Liên hợp quốc nói rằng các quốc gia đang phát triển được quyết định bởi chất lượng dân số của quốc gia đó. UNDP xác định đẳng cấp của các quốc gia dựa trên các yếu tố phi kinh tế. Chẳng hạn như trình độ học vấn, tỷ lệ sinh, tỷ lệ chết, tỷ lệ thất nghiệp, v.v.

Từ những hiểu biết trên, chúng ta biết rằng có hai yếu tố là yếu tố kinh tế và yếu tố phi kinh tế để xác định tiêu chí cho các nước đang phát triển. Lần này chúng ta sẽ thảo luận từng đặc điểm của các nước đang phát triển trên thế giới.

Đặc điểm của các nước đang phát triển

  1. Có mức thu nhập bình quân đầu người thấp

Thu nhập bình quân đầu người là thu nhập bình quân của dân cư trong một quốc gia. Chúng ta có thể tìm ra thu nhập bình quân đầu người bằng cách lấy thu nhập quốc dân chia cho tổng dân số của đất nước. Các nước đang phát triển có thu nhập bình quân đầu người thấp. Gần một nửa số quốc gia trên thế giới được xếp vào nhóm các nước đang phát triển.

  1. Tỷ lệ sinh cao

Các nước đang phát triển có dân số đông với tỷ lệ sinh cao. Tỷ lệ sinh cao là do kết hôn sớm, trình độ học vấn thấp, v.v. Liên hợp quốc năm 2013 đã tuyên bố rằng tỷ lệ sinh cao, đặc biệt là ở các nước đang phát triển, là một thách thức thế giới chưa hoàn thành. Mặc dù tốc độ tăng dân số toàn cầu đang chậm lại, một số nước đang phát triển, đặc biệt là ở châu Phi, vẫn đang tăng nhanh. Thậm chí, có thông tin cho rằng theo “Triển vọng Dân số Thế giới” của Liên hợp quốc từ năm 2011 đến năm 2100, tốc độ tăng dân số tập trung ở 8 quốc gia, trong đó trung bình là các nước đang phát triển, bao gồm Nigeria, Niger, Ấn Độ, Tanzania, Congo, Uganda, Ethiopia, và CHÚNG TA.

  1. Mức độ tham nhũng cao

Tham nhũng là một hành vi xấu xa vẫn còn bám rễ trong chính phủ của một quốc gia. Tuy nhiên, mức độ tham nhũng ở các nước đang phát triển thực sự cao hơn các nước phát triển. Liên minh chống tham nhũng của Tổ chức Minh bạch Quốc tế đã công bố một cuộc khảo sát về các quốc gia tham nhũng nhất trên thế giới. Điều này chắc chắn là không dễ dàng bởi những hành vi tham nhũng tiềm ẩn và quần chúng không hề ngửi thấy. Ngay cả như vậy thông qua Chỉ số nhận thức tham nhũng Có 168 quốc gia, được xếp hạng theo mức độ tham nhũng của họ. Đứng đầu là một quốc gia đang phát triển ở Mỹ Latinh, cụ thể là Mexico. Mexico được biết đến như một trung tâm buôn bán ma túy thâm nhập vào thị trường Hoa Kỳ. Chẳng trách văn hóa tham nhũng ở đó rất khó xóa bỏ vì nó liên quan đến nhiều đảng phái và mafia chợ đen.

  1. Nhập thêm hàng hóa từ các nước khác

Nhập khẩu được thực hiện với mục đích đáp ứng những nhu cầu mà sản xuất trong nước không thể có được. Các nước đang phát triển có giới hạn về công nghệ và chuyên môn để đáp ứng nhu cầu của công dân. Một trong những đặc điểm của các nước đang phát triển là nhập khẩu rất nhiều hàng hóa từ các nước khác. Ví dụ, Indonesia vẫn đang nhập khẩu gạo từ nước ngoài. Nhập khẩu gạo được thực hiện do nhu cầu thị trường cao trong khi sản lượng gạo trong nước vẫn thiếu. Điều này tác động đến phúc lợi của nông dân địa phương còn thấp, chưa cân đối với nhu cầu tiêu thụ gạo cao trên thị trường.

  1. Dân số thiếu kỷ luật

Cư dân của các nước đang phát triển có mức độ kỷ luật thấp. Ngược lại với những cư dân ở các nước phát triển, những người thực sự coi trọng thời gian và kỷ luật để tuân theo các quy tắc. Ở các nước đang phát triển, kỷ luật vẫn chưa trở thành văn hóa, thói quen nên vẫn còn nhiều vi phạm kỷ luật trong cuộc sống hàng ngày. Để thay đổi tâm lý của người dân, cần có vai trò của chính phủ, đặc biệt là các nhà lãnh đạo nhà nước kiên quyết thực thi các quy định.

  1. Số người nghèo

Người dân nghèo là đặc điểm của một nước đang phát triển. Vào năm 2014, người ta ghi nhận rằng 1/5 người sống trong cảnh nghèo đói sống ở các nước đang phát triển. Họ chỉ có 1,25 đô la mỗi ngày hoặc khoảng 17.287,5 Rp. Một phần ba số người nghèo trên thế giới tập trung ở Ấn Độ, Nam Á, quốc gia đứng đầu. Năm 2015, Ngân hàng Thế giới cho biết 40% người nghèo ở các nước đang phát triển, nơi tốc độ tăng trưởng chậm lại trong suốt cả năm. Tốc độ tăng trưởng chậm lại của nền kinh tế có tác động đến tăng trưởng chung toàn cầu. Tác động gián tiếp của sự suy giảm tốc độ ở các nước đang phát triển được dự đoán là sẽ cản trở nỗ lực xóa đói giảm nghèo và cải thiện phúc lợi của người dân. Các nước đang phát triển tốt hơn nên tập trung vào các điều kiện kinh tế yếu kém và bảo vệ những người dễ bị tổn thương khỏi nguy cơ đói nghèo.

  1. Không có đủ vốn

Các nước đang phát triển là mục tiêu đầu tư của các nhà đầu tư nước ngoài. Là một quốc gia đang phát triển, cần phải có những quỹ lớn để xây dựng và cải thiện cơ sở hạ tầng cho sự phát triển. Vốn là một trong những yếu tố kích hoạt tăng trưởng kinh tế là mục tiêu của một quốc gia. Để có đủ vốn, nhà đầu tư cần đầu tư. Do cuộc khủng hoảng toàn cầu ảnh hưởng đến các nước phát triển ở Châu Âu, các nước đang phát triển đã được nhắm mục tiêu đầu tư kể từ năm 2016. Ổn định chính trị tương đối đảm bảo, tăng trưởng kinh tế lớn, thị trường có khả năng chống chịu tốt hơn với bất ổn kinh tế thế giới và cải cách của chính phủ là những điểm thu hút chính của một quốc gia.

  1. Dựa vào tài nguyên thiên nhiên của đất nước làm nguồn thu nhập chính

Nguồn tài nguyên thiên nhiên dồi dào không đảm bảo cho sự tiến bộ của một quốc gia. Nhiều quốc gia không có tài nguyên thiên nhiên nhưng có khả năng phát triển và trở thành quốc gia phát triển. Tất cả quay trở lại cách chính phủ tiểu bang xử lý tài nguyên thiên nhiên thành thu nhập vượt trội. Các nước đang phát triển trung bình trên thế giới có tiềm năng tự nhiên dồi dào nhưng không thể chế biến được do hạn chế về vốn và khoa học công nghệ.

Ví dụ đất nước Liberia trên lục địa Châu Phi. Liberia là một quốc gia giàu khoáng sản như vàng, kim cương, sắt, cát, uranium, đá quý, v.v. Nhưng vào năm 2015, thu nhập bình quân đầu người của ông chỉ là 934 USD. Xung đột kéo dài khiến sản lượng khai thác của mỏ gần bằng không. Trong khi đó vào năm 1970, 25% GDP của đất nước được hỗ trợ bởi vàng mà nước này sản xuất ra. Việc quản lý kém đã dẫn đến việc cư dân không thể tận hưởng sự giàu có từ thiên nhiên của họ và phải tham gia vào các cuộc xung đột bất tận.

  1. Tỷ lệ tử vong ở trẻ sơ sinh cao

Tỷ suất tử vong trẻ sơ sinh là số trẻ sơ sinh chưa tròn một tuổi tử vong trên 1.000 trẻ đẻ sống trong một năm. Năm 2018, Unicef ​​cho biết tỷ lệ tử vong ở trẻ sơ sinh trên toàn cầu đã ở mức báo động. Mỗi năm có 2,6 triệu trẻ sơ sinh trên toàn thế giới không sống được quá một tháng và một triệu trẻ chết khi mới sinh. Các quốc gia có tỷ lệ tử vong ở trẻ sơ sinh nhiều nhất là các quốc gia đang phát triển ở khu vực châu Phi.

Nigeria là một quốc gia đang phát triển chiếm vị trí thứ 11 và là quốc gia có tỷ lệ tử vong ở trẻ sơ sinh cao nhất với 29 ca tử vong trên 1.000 ca sinh sống. Khó khăn gặp phải là khó nhận được sự giúp đỡ vì xung đột, đói nghèo và thiếu sự quan tâm của chính phủ. Tử vong ở trẻ sơ sinh do nhiều yếu tố khác nhau như biến chứng khi sinh, ngạt hoặc nhiễm trùng. Tử vong ở trẻ sơ sinh có thể được ngăn ngừa bằng cách điều trị thích hợp của nhân viên y tế với sự kiểm soát của các nữ hộ sinh được đào tạo trước và sau khi sinh, tiếp cận với nước sạch, dinh dưỡng đầy đủ, v.v.

  1. Tỷ lệ mù chữ còn cao

Mù chữ được định nghĩa hẹp là không có khả năng đọc, viết và đếm. Năm 2013, UNESCO báo cáo rằng vẫn còn 775 triệu người lớn mù chữ trên thế giới. Ngoài ra, có 61 triệu trẻ em không được đến trường. Để xóa nạn mù chữ đòi hỏi một sự cam kết vững chắc của nhà nước. Để xóa nạn mù chữ, Liên hợp quốc đã phát động một chương trình Thập kỷ xóa mù chữ của Liên hợp quốc (UNLD) hay Thập kỷ xóa mù chữ của Liên hợp quốc giai đoạn 2003 – 2012. Tuy nhiên, cho đến nay nạn mù chữ vẫn còn là bài toán về nhà đối với một số nước đang phát triển trên thế giới.

Ấn Độ là một nước đang phát triển có một phần tư dân số bị mù chữ. Vào năm 2011, theo PlanetRead (một trong những tổ chức ở Ấn Độ), có 400 triệu người Ấn Độ sống ở các vùng nông thôn và không thể đọc các văn bản đơn giản hàng ngày. Họ đã dành trung bình hơn 3 giờ để xem tivi. Một trong những giải pháp được đưa ra là thêm chữ như hát karaoke trên tivi. Như chúng ta đã biết, Ấn Độ nổi tiếng với Bollywood, một nền công nghiệp điện ảnh rất lớn và được cả người dân địa phương cũng như cộng đồng quốc tế yêu thích. Thông qua truyền hình, PlanetRead đang cố gắng cải thiện khả năng đọc viết bằng cách thêm phụ đề của cùng một ngôn ngữ vào các bộ phim ca nhạc. Khán giả sẽ đọc cùng ngôn ngữ với ngôn ngữ mà họ đang nghe. Phương pháp này liên quan đến việc khán giả vừa đọc vừa hát theo phần đệm của bài hát. Người ta hy vọng rằng bằng cách này, tỷ lệ mù chữ ở Ấn Độ sẽ giảm xuống.

  1. Tỷ lệ kết hôn dưới tuổi vị thành niên cao

Kết hôn dưới tuổi vị thành niên là một trong những đặc điểm nổi bật của các nước đang phát triển. Ngân hàng Thế giới và Trung tâm Nghiên cứu Quốc tế về Phụ nữ tuyên bố rằng các nước đang phát triển mất hàng tỷ đô la do kết hôn dưới tuổi vị thành niên vào năm 2030.

Ví dụ, ở Indonesia, người ta nói rằng kết hôn dưới tuổi vị thành niên là khi người phụ nữ dưới 16 tuổi, theo Luật số 1 năm 1974 về Hôn nhân. Ở độ tuổi đó cơ quan sinh sản của phụ nữ chưa trưởng thành. Điều này dẫn đến nguy cơ tử vong ở trẻ sơ sinh do các biến chứng. Ngoài ra, có những rủi ro khác đối với em bé, bao gồm cơ hội để em bé bị thấp còi ở các bà mẹ trẻ cao hơn so với các bà mẹ ở độ tuổi trưởng thành. Thể thấp còi là tình trạng suy dinh dưỡng mãn tính và có đặc điểm là chiều cao tăng trưởng không đạt mức tối ưu nên lùn và gầy. Năm 2018, chính quyền trung ương Indonesia phải gánh khoản chi phí lên tới gần 50 tỷ đồng do tình trạng còi cọc. Ngoài ra, do kết hôn sớm, người phụ nữ có nguy cơ không được tiếp tục học lên trình độ cao hơn. Hầu hết họ quyết định trở thành nội trợ hoặc làm việc mà không có trình độ chuyên môn kỹ năng. Điều này tất nhiên góp phần vào phúc lợi của người nghèo.

Vì vậy, cuộc thảo luận lần này về đặc điểm của các nước đang phát triển. Hy vọng nó là hữu ích.